Thời gian ơi xin chậm chậm thôi.

20/10/2015 |438 view

Thời gian ơi xin chậm chậm thôi.Trong cuộc sống nhân sinh, con người sống không thể thiếu tình thương, song nói đến chữ “tình” thì không có thứ tình cảm nào có thể sánh bằng tình thương của cha mẹ.

Đó là một thứ tình yêu thiêng liêng,cao cả, mênh mông sâu xa như biển thẳm không bờ. Một thứ tình thương không đối tượng so sánh, cũng chẳng bút mực, ngôn từ nào có thể diễn tả trọn vẹn…

thoi-gian-oi-xin-cham-cham

Doanh nhân Phan Thị Ngọc Mai – Giám đốc Công ty TNHH Hoa Tâm Việt

Ba qua đời đã gần 5 năm, quãng thời gian đó chúng tôi sống trong thương nhớ không nguôi . Lau nước mắt tang thương, anh chị em chúng tôi đứng dậy, ngước nhìn sang đôi mắt mẹ, bỗng thấy Người già cỗi gấp trăm lần.

Gia đình tôi có 11 anh chị em, tôi là con gái út. Nhà tôi khá giả từ xưa do ba tôi chu toàn hết mọi việc, vất vả ngược xuôi cũng chỉ vì 2 tiếng “gia đình”. Mẹ kể, trước khi sinh tôi bà nằm mơ thấy được bế một bé gái rất bụ bẫm, đáng yêu, thế là vài ngày sau bà biết đang mang thai.

Ở cái tuổi 46, nhiều người đã có cháu ngoại, vì thế khi mang thai tôi, bà thấy xấu hổ với người đời. Nhưng vượt qua mọi định kiến và lệ tục thế gian, mẹ đã sinh tôi ra hoàn toàn khỏe mạnh trong niềm hân hoan vô bờ bến. Cái tên “Ngọc Mai” do ba đặt cho tôi như lời cảm tạ Trời Phật đã ban mọi may mắn đến cho gia đình là vậy!

Ba không chỉ tặng cho tôi cái tên tốt đẹp mà còn ban cho tôi cả nụ cười, dáng vẻ và phong thái của ông. Mẹ hay cười và nói: “Mày giống ba như tạc con à!”. Ba tôi – vầng thái dương của tôi, đã ra đi trong một ngày đầy nắng. Khi Người trút hơi thở cuối cùng, trái tim tôi đau như ai bóp nát, tâm hồn tôi dường như đang bay lạc chốn nào.

Cánh cò cõng nắng qua sông
Chở luôn nước mắt cay nồng của cha
Cha là một dãi ngân hà
Con là giọt nước sinh ra từ nguồn…

Ngày tôi thơ bé, trong bài tập thủ công về nhà, tôi nóng nảy vì không thể làm cho tốt, ba cười khà khà nhỏ nhẹ khuyên răn: “Con không được nóng nảy, không được chịu thua, không được dễ dàng buông bỏ. Con phải từ từ và cố gắng, mọi chuyện sẽ tốt đẹp thôi”.

Chính lời dạy của Người đã giúp tôi khôn lớn, tính cách của tôi do ba góp nhặt mà tạo thành.

Ba tôi, suốt một đời không ngại gian lao, làm việc không kể ngày nghỉ, một tay quán xuyến gia đình, chăm lo phụ thân và con cái vậy mà những năm cuối đời phải nằm bất động. 5 ngày cuối trước khi ba rời xa, khẽ nắm tay Người, tôi đau đớn nhận ra Người không còn ở với chúng tôi được lâu nữa. Mặc kệ gia đình phản đối, tôi vẫn nhất quyết mời ban hộ niệm sang tụng kinh cho ba. 5 ngày sau, ba ra đi nhẹ nhàng và thanh thản.

Hôn lên vầng trán Người, tôi nhẹ nhàng nói: “Mọi việc nơi trần thế ba đã lo chu toàn, thôi thì ba hãy cởi bỏ chiếc áo cũ, khoác lên mình chiếc áo mới và an nghỉ nhé ba” – đôi mắt tôi ráo hoảnh vì không còn giọt nước mắt nào đủ sức rơi xuống nữa.

Tài sản vô giá ba để lại cho chúng tôi, không chỉ là hình hài và tình yêu bao la bất tận mà còn là những quyển kinh Phật do ba tự chép tay. Ba đi rồi nhưng lời dạy của ba còn mãi trong tôi: “Các con phải sống trung thực, sống thẳng như đường rầy xe lửa mà đi. Sống sao để người cũng nể mà quỷ thần cũng thương”.

Ngày đưa ba về với đất mẹ, tự tay tôi cắm lên bàn thờ Người những đóa lan trắng: “Đóa lan này con kính dâng ba cũng là đóa hoa cuối cùng con xin tạ ơn Người”. Đám tang của ba, hoa cúng viếng kéo dài ra hết ngõ, 65 vị thầy cô tụng kinh cầu siêu cho ba suốt ngày, âu cũng là phước báo vô giá mà ba đã tạo được trên cõi đời này. Mọi người thương ba, thương cách sống và thương cả nụ cười hiền lành của ba nữa…

Ba đi rồi, dáng mẹ bỗng như thêm còm cõi… Nếu như có ai hỏi tôi, người quan trọng nhất trong cuộc đời này của bạn là ai, tôi sẽ không nghĩ ngợi và trả lời rằng: “Đó chính là mẹ!”.

Có ai từng ôm Mẹ thật lâu
Thủ thỉ rằng: “Con yêu Mẹ lắm!”
Để thấy Mẹ cười, nụ cười toả nắng
Ấm lòng con những buổi chiều tà…
Mẹ ơi! Tình thương của Người, đến kiếp nào con trả được hết?
Công ơn của Người, biết đời nào con đáp cho xong?

thoi-gian-oi-xin-cham-cham-thoi-hoatamviet-hoa

Doanh nhân Phan Thị Ngọc Mai và Mẹ 

Sau khi ba qua đời, tôi dồn hết mọi tình thương cho mẹ. Ở tuổi 85, mẹ tôi thật sự quá mỏng manh giữa vòng xoáy của cuộc đời, một cơn gió nhẹ thổi qua cũng có thể khiến Người gục ngã.

Tôi ước gì có thể ôm chặt mẹ vào lòng và che chở cho mẹ đến hết kiếp, thế nhưng mẹ tôi chưa bao giờ than phiền với con cháu điều gì, suốt ngày cứ cặm cụi chăm sóc cho hết thảy mọi người. Mẹ bảo: “Các con là báu vật của mẹ, chăm lo cho con cháu khiến mẹ thấy vui hơn”.

Mẹ tôi khéo tay lắm! Ba là con trai một của gia đình nên khi đồng ý làm vợ ba cũng có nghĩa là mẹ phải gánh cả gia đình bên nội, làm dâu cho cả họ nhà chồng.

Vậy mà chưa bao giờ tôi nghe được một lời phàn nàn nào về mẹ, đủ hiểu mẹ tôi đã chăm chỉ và cần mẫn đến thế nào. Mẹ “công dung ngôn hạnh” đều có đủ, nấu ăn, thêu thùa, cắm hoa, nội trợ… mẹ đều đảm nhận được hết. Ba dạy tôi yêu thương hoa lá, mẹ lại dạy tôi cách làm đẹp cho đời!

Ngày nhỏ, tôi thường theo mẹ vào Chùa để cúng dường, tình yêu dành cho Ngôi Tam Bảo của tôi cũng từ mẹ mà ra. Mỗi lần tôi cắm hoa để dâng Phật, mẹ hãnh diện lắm và đi khoe khắp nơi.

Nhiều đêm cả ekip phải thức đêm ở Chùa để cắm hoa, mẹ cũng đi theo mắc võng ngủ cùng, lâu lâu lại lén nhìn con gái và mỉm cười mãn nguyện. Khi tôi học đại học, mẹ cũng cặm cụi thức đến sáng với tôi để hoàn thành bài tập.

Thật sự mẹ không giúp được gì nhiều, chỉ là ngồi đó và ngắm nhìn tôi cắm hoa và góp ý thêm vài chi tiết, thế nhưng lòng tôi đã ấm áp lắm rồi. Chỉ cần có mẹ, chỉ cần nhìn thấy mẹ vui, tôi có thể làm được mọi thứ trên đời!

Ngày nhỏ, một tay mẹ chăm sóc 11 đứa con mà không cần ai phụ giúp. Tuổi thơ của tôi gắn liền với hình ảnh mẹ cặm cụi ngồi may áo cho đàn con, vất vả thức khuya dậy sớm nấu ăn cho cả gia đình, tỉ mẩn chăm chút cho từng đứa con đến khi khôn lớn.

Con gái út của mẹ luôn được mẹ yêu thương nhất nhà, không chỉ chăm lo cho tôi từng miếng ăn giấc ngủ mà dường như mẹ đang vui chung niềm vui của tôi và lo chung nỗi lo tôi đang gánh. Cứ thấy tôi buồn, mẹ lại ngồi bên thỏ thẻ: “Ai chọc mày giận vậy con? Có mẹ đây rồi mà”.

Mỗi khi tôi la rầy nhân viên vì không hiểu ý, mẹ cũng chính là người xoa dịu giúp tôi: “Tụi bây đừng giận cô mày nghe hôn, nó thương tụi bây lắm, tại cái tính nó vậy thôi, chứ nó hiền khô à”. Mẹ tôi – tình yêu vô giá của tôi, đã yêu thương tôi như thế! Tình yêu này biết bao giờ tôi trả cho xong, công ơn này đến khi nào tôi đáp cho thỏa?

Thời gian ơi, xin đi chậm chậm thôi. Bụi thời gian đã phủ đầy mái tóc mẹ tôi rồi… Những đớn đau mẹ giấu vào tận cùng nỗi nhớ, xin hãy san bớt cho tôi, để mỗi ngày tôi lại có thể nhìn thấy mẹ cười. Vu Lan về rồi, đóa hồng đỏ thắm con xin kính dâng mẹ – mẹ ơi!

thoi-gian-oi-xin-cham-cham-thoi-hoatamviet-hoa-danghoa-cho-me

Vu Lan về rồi, đóa hồng đỏ thắm con xin kính dâng mẹ – mẹ ơi!

BL Nguyễn

Viết theo lời kể của Doanh nhân Phan Thị Ngọc Mai – Giám đốc Công ty TNHH Hoa Tâm Việt

Kính mời quý độc giả đón đọc Ấn phẩm Phật giáo và Doanh nhân 07 chuyên đề :

“Vu Lan – Hành trình về với mẹ.”